Bài viết: [Truyện Teen] Chuyện Tình Công chúa và Hoàng tử
![]() |
n giữa cô gái dễ thương và 5 chàng trai, à k, 5 con vịt_Ngọc trêu
-Nè, đừng có chọc tụi này nh_Phong nói
-Rồi xem, k thua đâu_Leon nghiến răng
-Ok, đua nào_Ngọc thách thức
Thế là 5 chàng trai thi nhau đi ghi danh
-Cái này có còn được gọi là lo lắng k ta?_Phuơng nhăn mặt
-Ha ha ha, có kịch hay để xem rồi_chị Sa cười
- Nào, bây giờ thì bắt đầu chứ?_Ngọc nói đầy thách thức
-Tất nhiên rồi, em gái_anh Shin nói
Vừa lúc đó tiếng còi ra hiệu vang lên, mọi chiếc xe đồng loạt lao thẳng về phía trước, để lại sau lưng khói bụi và những tiếng hò reo. Những chiếc xe lao đi với tốc độ kinh người nhưng người ta có thể thấy hiện có 6 chiếc xe moto đang dẫn đầu đoàn đua mà k cần nói người ta cũng biết đó là ai
-Nhìn kìa, họ đang dẫn đầu đó_chị Sa chỉ tay vào 6 chiếc xe đầu tiên và nói
-Nhưng đi nhanh quá, liệu có sao k ạ?_Trinh lo lắng
-K khéo thì ngã mất_Phương lo lắng
-Tại 2 em chưa thấy đua xe lần nào nên mới thấy nhanh chứ thật ra đó mơis chỉ là vận tốc trung bình thôi_chị Sa giải thích
-Dạ, vận tốc trung bình?_Trinh ngạc nhiên
-Um, rồi mấy đứa sẽ thấy_chị Sa cười
Tong lúc đó, tại đường đua........
-Cậu cũng khá lắm_Kiệt nhìn Ngọc
-Ô hô, bình thường thôi. Cậu cũng đâu có kém_Ngọc đáp lại
-Này em gái, 1 năm rồi mà kĩ thuật đua của em vẫn còn tốt quá nhỉ?_anh Shin nói
-Tất nhiên rôi, em mà_Ngọc nói
Ngay lúc đó có 1 vài chiếc xe lao lên, vượt qua xe của tụi nó
-Đúng là ngựa non háu đá mà_Phong nói và lắc đầu
-Trẻ thế mà đã.........._Vũ phụ họa thêm
Sau câu nói đó là 1 loạt những âm thanh vang lên đầy man rợ. Những chiếc xe vừa mới vượt lên tụi nó giờ đã ngã, nằm sóng soài nơi mặt đất lạnh lẽo, những chủ nhân_Những người lái chiếc xe đó cũng chẳng kém gì hơn khi chỉ vừa vài phút, à k, chỉ vài giây trước đây còn đang hả hê trong niềm vui chiến thắng thì giờ đây phải vật vả với cơn đau, với máu, với tử thần, với ranh giới giữa cái sống và cái chết. Quang cảnh này khiến cho người ta k khỏi xót xa, đau lòng, nhưng những người ở đây dường như đã quá quen với chuyện đó, thậm chí k ai hoảng hốt hay tỏ ra lo lắng, quan tâm tới các nạn nhân. Đơn giản luật lệ ở đây là tự làm tự chịu
Đường ở đây có những khóc quanh ngoằn ngoeo, uốn khúc, lại vô cùng trơn trợt, nếu đi vơi tốc đọo của tụi kia lúc nãy thì hậu quả sẽ như mọi người thấy rồi. Bọn nó lách qua những con người đang còn hấp hối kia và đi tiếp. Kiệt dùng chân mình làm chân trụ để điều khiển xe chạy qua những khúc quanh, Ngọc thì Nghiêng xe tới gần sát đất, có khi còn chạy lên cả những vách núi hiểm trở, để làm được điều đó thật sự là k đơn giản. Anh Shin, Leon, Phong và Vũ thì áp dụng phuơng pháp...bay để lách qua những chướng ngại vật. Đây thật sự là 1 cuộc đua ngang tài ngang sức.
Thế nhưng khi về gần cuối đường đua người ta có thể nhận ra rằng tốc độ của mọi người đã thay đỗi, lợi thế đang thiên về Ngọc và Kiệt, theo sau đó là anh Shin
-Và kết quả cuối cùng là.........._MC nói và hồi hộp chờ đợi
5s....2s....và........
-Thật đáng kinh ngạc, 2 xe cùng cán đích với nhau cùng 1 lúc, vậy giải quán quân đường đua hôm nay sẽ có 2 người, đó là xe số 1 và 2, Á quân là xe số 4( anh Shin), giải 3 có 3 người, họ là chủ nhân của 3 xe 6, 8,10( Phong, Vũ, Leon)_MC tuyên bố
-Cậu quả k bình thường, xem ra tôi k thể xem thường cậu được_Ngọc nhìn Kiệt
-Tôi trước giờ cứ nghĩ mình k có đối thủ, có lẽ tôi đã nhầm_Kiệt cười
-Tôi cũng từng nghĩ như cậu. Nào, bắt tay vì chúng ta đã tìm được đối thủ_Ngọc nói và chìa tay ra
-|Rất hân hạnh_Kiệt bắt tay Ngọc và nói
Vừa lúc đó, TRinh, Phương và chị Sa chạy tới
-NÈ, mọi người k sao chứ?_Trinh lo lắng hỏi mà cặp mắt thì cứ dán chặt vào Phong
-Tụi này k sao, chỉ hơi bực thôi_Phong trả lời lại
-Sao lại bực?_Phuơng hỏi
-Vì đã để cho người kia về nhất_Vũ nhìn Ngọc
-Thôi mà, chị Ngọc trước đây đã là cao thủ rồi_Leon cười
-Dù sao cũng còn có Kiệt, nếu k chắc k biết dấu mặt vào đâu_anh Shin cười
-Mọi người phải cẩn thận chứ, nhìn mọi người đi, nhất là 2 cái đứa kia, tui lo quá trời_chị Sa nói và nhìn Kiệt và Ngọc vì 2 người này đi nhanh nhất nhưng cũng nguy hiểm nhất
-Nhìn cảnh kia tụi mình sợ quá trời_Trinh nói và chỉ vào vũng máu có vài cái xác còn hấp hối khi nãy
-Tụi mình lo k biết các cậu có như vậy k_Phuơng nhăn mặt
-Vẫn vậy, cái thế giới đêm này vẫn bạc bẽo và vô tình như vậy, vẫn thấy người gặp nạn nhưng chẳng ai thèm qua tâm. Mình đi gọi xe cấp cứu cho họ_Ngọc lắc đầu
-Cậu yên tâm đi, lúc nãy mình có gọi rồi_Trinh nhẹ cười
-Um, thế thì được rồi. Kiệt, cậu lên nhâhj giải hộ mình nhé_Ngọc nói
-Ờ, được, nhưng cậu đi đâu vậy?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc bỏ đi
-Toilet_Ngọc nói vọng lại rồi mất hút
10' sau..........
-Ủa, Ngọc đâu rồi, đi sao lâu dữ vậy?_Kiệt sốt ruột hỏi
-Mới có 10' thôi mà, làm gì mà lo dữ vậy?_Phong chọc
-Ha ah ah, kết người ta rồi chứ gì?_Vũ hùa theo
-Trời ơi, có người yêu rồi quên luôn em gái,Phuơng ơi, mình tủi thân quá_Trinh giả vờ khóc
-Ngoan, mình cũng buồn ghª, hoàng tử đẹp trai giờ thành hoa đã có chủ mất rồi_Phuơng hùa vào
-Ồ, thì ra chú thích em gái anh, nhơ phải chăm sóc nó chu đáo nhé_anh Shin chọc
-Mấy người thôi đi, tui k có giỡn à_Kiệt đỏ mặt
-Mọi người đang nói xấu tui hả?_Ngọc xuất hiện
-Đâu có đâu. Mà cái quần đó ở đâu ra vậy?_chị Sa cười rồi phát hiện nó mang 1 chiếc quần short jean ngắn
-Của chị, em mới chôm nó lúc chiều đó.Em mặc nó bên trong rồi mặc quần anh Shin bên ngoài_Ngọc nói
-Trời ạ, hèn gì chị thấy quen quen_chị Sa nói
-Nè, em trả lại cho anh đó_Ngọc nói rồi ném cho anh Shin cái quần bò mà mình mượn lúc chiều
-Cái con nhỏ này, mượn rồi trả như vậy đó hả? Tin anh dùng nó siết cổ em k? Trong truyện Conan cũng có 1 tập như vậy đó_anh Shin hù dọa
-Ồ, vậy thì anh giết em đi. Rồi sẽ chẳng còn ai tư vấn cho anh mặc gì trong nhưngx buổi đi chơi đâu_Ngọc thản nhiên nói
-ý, thôi mà em gái , cho anh xin lỗi nha_anh Shin đầnh chịu thua
-Mà Ngọc nè, cậu mặc cái quần đó với chiếc áo sơ mi cộc tay kẻ ca rô của con trai này nhìn buồn cười lắm_Trinh nói
-Um, đúng đó_Phuơng gật gù
-A, quên nhỉ_Ngọc nói rồi cởi hàng khuy trên áo ra
-Nè, làm cái gì vậy? Cậu là con gái đó_Kiệt nói rồi chen vào che cho Ngọc
-Cậu có cần phải rối lên như thế k? Bình thường thôi mà?_Vũ hỏi
-Đúng đó anh, có gì to tát đâu?_Leon nói thêm
-K to tát ư? Con gái sao lại như vậy?_Kiệt nhăn nhó
-Tui sao nào, tui đâu có cởi áo ra đâu?_Ngọc nói
-Cái gì?_Nghe thÊy vậy Kiệt quay lại và chợt nhận ra Ngọc mang 1 chiếc áo thun ba lỗ bên trong, chỉ cởi hàng cúc cáo bên ngoài và cột lên ở ngang eo,quê độ, Kiệt đỏ mặt
-Ha ha ha, trời ơi, có người lo tới mức đó kìa_Phương chọc
Và sau đó là những tràng cười
-Thôi, đừng chọc cậu ấy nữa đi ăn kem thôi_Ngọc giải vây cho Kiệt
-Ok, đi thôi_All( trừ Kiệt và Ngọc)
-Sao cậu k đi? Còn đứng đó_Ngọc nhăn mặt hỏi Kiệt
-Cảm ơn cậu đã giúp mình_Kiệt nói
-K sao mà, dù sao cậu làm vậy cũng là để bảo vệ cho tôi, đáng lẽ tôi phải cảm ơn cậu mới đúng_Ngọc nói rồi kéo tay Kiệt đi
Sáng hôm sau nó bước tới trường với dáng vẻ vẫn lạnh như tiền của hàng ngày. Mọi người nhìn nó vẫn vô cùng sợ hãi, riêng có 2 người khi nhìn thấy nó như vậy thì vô cùng ngạc nhiên
-Tại sao lại như vậy? Tại sao con nhỏ đó vẫn bình an vô sự thế kia?_Trúc nhăn mặt
-Sao lại thế nhỉ? Để chị gọi điện hỏi thằng kia xem sao?_Linh nói và nhấn điện thoại
" -Alo, mày làm ăn kiểu gì thế hả?_Linh hét lên
-........
-Mày nhận tiền của tao rồi cơ mà?_Linh nói
-.......
-Được rồi, chiều nay 5 h, tại đường XY, tao với mày
-Nè, đừng có chọc tụi này nh_Phong nói
-Rồi xem, k thua đâu_Leon nghiến răng
-Ok, đua nào_Ngọc thách thức
Thế là 5 chàng trai thi nhau đi ghi danh
-Cái này có còn được gọi là lo lắng k ta?_Phuơng nhăn mặt
-Ha ha ha, có kịch hay để xem rồi_chị Sa cười
- Nào, bây giờ thì bắt đầu chứ?_Ngọc nói đầy thách thức
-Tất nhiên rồi, em gái_anh Shin nói
Vừa lúc đó tiếng còi ra hiệu vang lên, mọi chiếc xe đồng loạt lao thẳng về phía trước, để lại sau lưng khói bụi và những tiếng hò reo. Những chiếc xe lao đi với tốc độ kinh người nhưng người ta có thể thấy hiện có 6 chiếc xe moto đang dẫn đầu đoàn đua mà k cần nói người ta cũng biết đó là ai
-Nhìn kìa, họ đang dẫn đầu đó_chị Sa chỉ tay vào 6 chiếc xe đầu tiên và nói
-Nhưng đi nhanh quá, liệu có sao k ạ?_Trinh lo lắng
-K khéo thì ngã mất_Phương lo lắng
-Tại 2 em chưa thấy đua xe lần nào nên mới thấy nhanh chứ thật ra đó mơis chỉ là vận tốc trung bình thôi_chị Sa giải thích
-Dạ, vận tốc trung bình?_Trinh ngạc nhiên
-Um, rồi mấy đứa sẽ thấy_chị Sa cười
Tong lúc đó, tại đường đua........
-Cậu cũng khá lắm_Kiệt nhìn Ngọc
-Ô hô, bình thường thôi. Cậu cũng đâu có kém_Ngọc đáp lại
-Này em gái, 1 năm rồi mà kĩ thuật đua của em vẫn còn tốt quá nhỉ?_anh Shin nói
-Tất nhiên rôi, em mà_Ngọc nói
Ngay lúc đó có 1 vài chiếc xe lao lên, vượt qua xe của tụi nó
-Đúng là ngựa non háu đá mà_Phong nói và lắc đầu
-Trẻ thế mà đã.........._Vũ phụ họa thêm
Sau câu nói đó là 1 loạt những âm thanh vang lên đầy man rợ. Những chiếc xe vừa mới vượt lên tụi nó giờ đã ngã, nằm sóng soài nơi mặt đất lạnh lẽo, những chủ nhân_Những người lái chiếc xe đó cũng chẳng kém gì hơn khi chỉ vừa vài phút, à k, chỉ vài giây trước đây còn đang hả hê trong niềm vui chiến thắng thì giờ đây phải vật vả với cơn đau, với máu, với tử thần, với ranh giới giữa cái sống và cái chết. Quang cảnh này khiến cho người ta k khỏi xót xa, đau lòng, nhưng những người ở đây dường như đã quá quen với chuyện đó, thậm chí k ai hoảng hốt hay tỏ ra lo lắng, quan tâm tới các nạn nhân. Đơn giản luật lệ ở đây là tự làm tự chịu
Đường ở đây có những khóc quanh ngoằn ngoeo, uốn khúc, lại vô cùng trơn trợt, nếu đi vơi tốc đọo của tụi kia lúc nãy thì hậu quả sẽ như mọi người thấy rồi. Bọn nó lách qua những con người đang còn hấp hối kia và đi tiếp. Kiệt dùng chân mình làm chân trụ để điều khiển xe chạy qua những khúc quanh, Ngọc thì Nghiêng xe tới gần sát đất, có khi còn chạy lên cả những vách núi hiểm trở, để làm được điều đó thật sự là k đơn giản. Anh Shin, Leon, Phong và Vũ thì áp dụng phuơng pháp...bay để lách qua những chướng ngại vật. Đây thật sự là 1 cuộc đua ngang tài ngang sức.
Thế nhưng khi về gần cuối đường đua người ta có thể nhận ra rằng tốc độ của mọi người đã thay đỗi, lợi thế đang thiên về Ngọc và Kiệt, theo sau đó là anh Shin
-Và kết quả cuối cùng là.........._MC nói và hồi hộp chờ đợi
5s....2s....và........
-Thật đáng kinh ngạc, 2 xe cùng cán đích với nhau cùng 1 lúc, vậy giải quán quân đường đua hôm nay sẽ có 2 người, đó là xe số 1 và 2, Á quân là xe số 4( anh Shin), giải 3 có 3 người, họ là chủ nhân của 3 xe 6, 8,10( Phong, Vũ, Leon)_MC tuyên bố
-Cậu quả k bình thường, xem ra tôi k thể xem thường cậu được_Ngọc nhìn Kiệt
-Tôi trước giờ cứ nghĩ mình k có đối thủ, có lẽ tôi đã nhầm_Kiệt cười
-Tôi cũng từng nghĩ như cậu. Nào, bắt tay vì chúng ta đã tìm được đối thủ_Ngọc nói và chìa tay ra
-|Rất hân hạnh_Kiệt bắt tay Ngọc và nói
Vừa lúc đó, TRinh, Phương và chị Sa chạy tới
-NÈ, mọi người k sao chứ?_Trinh lo lắng hỏi mà cặp mắt thì cứ dán chặt vào Phong
-Tụi này k sao, chỉ hơi bực thôi_Phong trả lời lại
-Sao lại bực?_Phuơng hỏi
-Vì đã để cho người kia về nhất_Vũ nhìn Ngọc
-Thôi mà, chị Ngọc trước đây đã là cao thủ rồi_Leon cười
-Dù sao cũng còn có Kiệt, nếu k chắc k biết dấu mặt vào đâu_anh Shin cười
-Mọi người phải cẩn thận chứ, nhìn mọi người đi, nhất là 2 cái đứa kia, tui lo quá trời_chị Sa nói và nhìn Kiệt và Ngọc vì 2 người này đi nhanh nhất nhưng cũng nguy hiểm nhất
-Nhìn cảnh kia tụi mình sợ quá trời_Trinh nói và chỉ vào vũng máu có vài cái xác còn hấp hối khi nãy
-Tụi mình lo k biết các cậu có như vậy k_Phuơng nhăn mặt
-Vẫn vậy, cái thế giới đêm này vẫn bạc bẽo và vô tình như vậy, vẫn thấy người gặp nạn nhưng chẳng ai thèm qua tâm. Mình đi gọi xe cấp cứu cho họ_Ngọc lắc đầu
-Cậu yên tâm đi, lúc nãy mình có gọi rồi_Trinh nhẹ cười
-Um, thế thì được rồi. Kiệt, cậu lên nhâhj giải hộ mình nhé_Ngọc nói
-Ờ, được, nhưng cậu đi đâu vậy?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc bỏ đi
-Toilet_Ngọc nói vọng lại rồi mất hút
10' sau..........
-Ủa, Ngọc đâu rồi, đi sao lâu dữ vậy?_Kiệt sốt ruột hỏi
-Mới có 10' thôi mà, làm gì mà lo dữ vậy?_Phong chọc
-Ha ah ah, kết người ta rồi chứ gì?_Vũ hùa theo
-Trời ơi, có người yêu rồi quên luôn em gái,Phuơng ơi, mình tủi thân quá_Trinh giả vờ khóc
-Ngoan, mình cũng buồn ghª, hoàng tử đẹp trai giờ thành hoa đã có chủ mất rồi_Phuơng hùa vào
-Ồ, thì ra chú thích em gái anh, nhơ phải chăm sóc nó chu đáo nhé_anh Shin chọc
-Mấy người thôi đi, tui k có giỡn à_Kiệt đỏ mặt
-Mọi người đang nói xấu tui hả?_Ngọc xuất hiện
-Đâu có đâu. Mà cái quần đó ở đâu ra vậy?_chị Sa cười rồi phát hiện nó mang 1 chiếc quần short jean ngắn
-Của chị, em mới chôm nó lúc chiều đó.Em mặc nó bên trong rồi mặc quần anh Shin bên ngoài_Ngọc nói
-Trời ạ, hèn gì chị thấy quen quen_chị Sa nói
-Nè, em trả lại cho anh đó_Ngọc nói rồi ném cho anh Shin cái quần bò mà mình mượn lúc chiều
-Cái con nhỏ này, mượn rồi trả như vậy đó hả? Tin anh dùng nó siết cổ em k? Trong truyện Conan cũng có 1 tập như vậy đó_anh Shin hù dọa
-Ồ, vậy thì anh giết em đi. Rồi sẽ chẳng còn ai tư vấn cho anh mặc gì trong nhưngx buổi đi chơi đâu_Ngọc thản nhiên nói
-ý, thôi mà em gái , cho anh xin lỗi nha_anh Shin đầnh chịu thua
-Mà Ngọc nè, cậu mặc cái quần đó với chiếc áo sơ mi cộc tay kẻ ca rô của con trai này nhìn buồn cười lắm_Trinh nói
-Um, đúng đó_Phuơng gật gù
-A, quên nhỉ_Ngọc nói rồi cởi hàng khuy trên áo ra
-Nè, làm cái gì vậy? Cậu là con gái đó_Kiệt nói rồi chen vào che cho Ngọc
-Cậu có cần phải rối lên như thế k? Bình thường thôi mà?_Vũ hỏi
-Đúng đó anh, có gì to tát đâu?_Leon nói thêm
-K to tát ư? Con gái sao lại như vậy?_Kiệt nhăn nhó
-Tui sao nào, tui đâu có cởi áo ra đâu?_Ngọc nói
-Cái gì?_Nghe thÊy vậy Kiệt quay lại và chợt nhận ra Ngọc mang 1 chiếc áo thun ba lỗ bên trong, chỉ cởi hàng cúc cáo bên ngoài và cột lên ở ngang eo,quê độ, Kiệt đỏ mặt
-Ha ha ha, trời ơi, có người lo tới mức đó kìa_Phương chọc
Và sau đó là những tràng cười
-Thôi, đừng chọc cậu ấy nữa đi ăn kem thôi_Ngọc giải vây cho Kiệt
-Ok, đi thôi_All( trừ Kiệt và Ngọc)
-Sao cậu k đi? Còn đứng đó_Ngọc nhăn mặt hỏi Kiệt
-Cảm ơn cậu đã giúp mình_Kiệt nói
-K sao mà, dù sao cậu làm vậy cũng là để bảo vệ cho tôi, đáng lẽ tôi phải cảm ơn cậu mới đúng_Ngọc nói rồi kéo tay Kiệt đi
Sáng hôm sau nó bước tới trường với dáng vẻ vẫn lạnh như tiền của hàng ngày. Mọi người nhìn nó vẫn vô cùng sợ hãi, riêng có 2 người khi nhìn thấy nó như vậy thì vô cùng ngạc nhiên
-Tại sao lại như vậy? Tại sao con nhỏ đó vẫn bình an vô sự thế kia?_Trúc nhăn mặt
-Sao lại thế nhỉ? Để chị gọi điện hỏi thằng kia xem sao?_Linh nói và nhấn điện thoại
" -Alo, mày làm ăn kiểu gì thế hả?_Linh hét lên
-........
-Mày nhận tiền của tao rồi cơ mà?_Linh nói
-.......
-Được rồi, chiều nay 5 h, tại đường XY, tao với mày


