Bài viết: [Truyện Teen] Bản Chất Thật Của Hotgirl Full (Tác Giả: Cirela)
![]() |
i tự tử nếu Nhã Vân vẫn còn sống,với lại Ly Trâm-mẹ của cô từng là mỗi tình đầu của ông ta,bà phản bội ông đi theo Đan Dũng-ba Đan Yến.
"Được,hẹn gặp sau"Nhã Vân đầy tò mò nhưng vẫn đồng ý đến gặp Đan Yến.Dù gì giờ họ cũng đã làm bạn rồi,không cần phải đề phòng như lúc trước nữa.
Hôm Sau...
Tại quán cà phê,
Nhã Vân đến trễ 10' nhưng vẫn không thấy Đan Yến đâu.Nhưng người cô đang không muốn gặp lại xuất hiện.Hy Đông,Quế Như và Minh Duy,ba người bọn họ đến đây uống cà phê.
END C13.
CHƯƠNG 14:
Nhã Vân liên tục ngó đồng hồ,đã quá nửa tiếng rồi,Đan Yến vẫn không thấy đâu.Đang lúc cô tính bỏ về vì nghĩ cô ấy bận hoặc quên hôm nay hẹn với cô thì va vào một người...
"Xin lỗi..."Nhã Vân vẫn đơn giản nói,vẫn bộ dạng đó,vẫn khuôn mặt đó,vẫn ánh mắt đó nhưng giờ đây nó trông vô cùng xa lạ.Anh nhìn cô như lúc ban đầu gặp nhau vậy,lạnh lùng.
"Lần sau nên mở to mắt ra mà đi"Hy Đông buông lại một câu và quay đi nhanh.Cô gái ấy khiến đầu anh đau nhức không ngừng,cứ như nó đang cố nhớ lại điều gì vậy.Thật vvo cùng khó chịu.
Nhã Vân mãi nhìn theo cho đến khi anh đi khỏi,quả nhiên Hy Đông hoàn toàn xem như chưa từng quen biết cô...
"Cô ơi,cháu nói chuyện với cô được không?"Minh Duy níu túi cô nhỏ nhẹ nói.Quế Như bảo Minh Duy đến đây,mặc dù chưa thể hiểu hết suy nghĩ của người lớn nhưng đối với một đứa trẻ 10 tuổi thì nó có thể lờ mờ nhận ra rằng có điều không ổn với ba Hy Đông.
"Ơ,là cháu à?Có chuyện gì vậy?"Nhã Vân bất ngờ nhìn cậu nhóc,cô đảo mắt xung quanh,hi vọng là cậu nhóc không phải đang bị lạc mất mẹ,như vậy thì sẽ rất phiền:MatCuoi (12):.
"Cháu muốn nói về ba Hy Đông ạ?"thằng bé mắt long lanh nhìn cô:MatCuoi (41):,trông vô cùng tội nghiệp và đáng yêu.
Nhã Vân cuối cùng cũng bị mềm lòng,vuốt nhẹ mái tóc thằng bé nói:"Được rồi,vậy cháu muốn nói gì?"không hiểu sao khi nhắc đến anh,cô lại rất muốn nghe thằng nhóc nói.
"Cháu biết ba Hy Đông không phải ba ruột của cháu,ba ấy và cô có phải sắp cưới nhau không ạ?"Minh Duy ánh mắt không giấu nổi nét buồn rầu trên khuôn mặt bé nhỏ nói.Thật chất ba ruột của Minh Duy đang...ngồi tù,vì tội vận chuyển ma túy.Mẹ Quế Như quen ba ruột trước khi gặp ba Hy Đông.Minh Duy tất nhiên chỉ ngây ngô hiểu mọi chuyện đơn giản thế khi nghe mẹ khóc gào trong trại giam với ba ruột cách đây một trước.
"Cháu....vẫn ổn chứ?mẹ Quế Như bảo cháu đến đây à?"Nhã Vân xoa đầu thằng bé,chỉ tội cho nó,còn nhỏ mà phải chịu nhều chuyện xảy ra như vậy.Trước đây cô cũng từng như thế nên có thể hiểu được.
"Ba ruột cháu đang ngồi tù ạ,mẹ cháu muốn cháu được sống sung sướng hơn nên mới cưới ba Hy Đông,mẹ chỉ yêu mỗi ba ruột cháu thôi.Cháu biết ba Hy Đông đang mất trí nhớ,nhưng dù như thế ba vẫn nhìn cháu bằng ánh mắt xa lạ,ba không thương cháu nhưng cũng không ghét cháu.Cháu rất buồn"nói đến hết câu này thì Minh Duy đã thật sự khóc òa lên nức nở,thằng bé ắt hẳn phải rất đau buồn khi ba thì không có,còn mẹ thì chỉ lo câu dẫn người đàn ông khác,không ai quan tâm.
Nhã Vân cũng ngấn nước đầy mắt nhìn thằng bé:"Cháu sao lại nói với cô những lời này?sao cháu không nói với mẹ cháu hoặc gia đình hai bên họ?"Nhã Vân tò mò hỏi.Cô với thằng bé chỉ mới gặp nhau đúng hai lần kể luôn cả lần này.
"Cháu muốn cô...bắt cóc...ba Hy Đông đi..."t:)Minh Duy cúi đầu thấp xuống lí nhí nói,có như thế thì mẹ Quế Như mới thương yêu và quan tâm nó nhiều hơn.
"Gì cơ?sao có thể như thế được?"Nhã Vân mở to mắt nhìn thằng bé đang không dám ngẩng đầu cao lên nhìn cô.Nó đang nghĩ gì mà nói với cô như thể nhỉ?
"Cháu...cháu...."Minh Duy đang tính nói thêm với cô điều gì đó thì Quế Như từ xa mặt tức giận phừng phừng đến đỏ bừng lên,ánh mắt rực lửa nhìn cô.
"Con đang làm gì ở đây đó hả?:MatCuoi (15):,còn cô...cô đã làm gì con của tôi?"Quế Như đang loay hoay mua cà phê giùm Hy Đông,khi trở về thì Hy Đông nói là đi vệ sinh một lát và Minh Duy biến mất.
"Con không muốn,tôi có chuyện đang muốn nói với cô ấy cơ"Minh Duy cố vùng vẫy khi bị mẹ Quế Như kéo lôi đi.
"Cô...Chát!Bặt!"Quế Như đang toang giơ tay đánh vào mặt Nhã Vân thì một cánh tay mạnh mẽ giữ lại.
"Bỏ qua đi"Hy Đông lạnh lùng nói.Anh tuy là không biết cô gái kia là ai nhưng lại không muốn cô gái ấy bị người ta đánh.Ngực anh khẽ nhói đau,cảm giác bức bối đến điên lên.
"Anh à,nhưng mà cô ta..."Quế Như ấm ức nói.Đang nói chưa hết câu thì Hy Đông đã ẵm Minh Duy lên và cất bước đi nhanh về phía cửa chính.
Nhã Vân không thể trả lời được câu nào,cô chỉ đứng ngây ra đó mà nhìn anh,Hy Đông chắc hẳn đang phải đấu tranh rất khổ sở đê nhớ lại mọi thứ,trong đó có cô.Cô tin chắc rằng,sâu thẳm trong trái tim anh nhất định vẫn còn một phần nào đó...
"Đoàng!Phịch..."Một phát súng vang lên,đang lúc quán đang mở một bài nhạc có tiếng súng bắn.Mọi người không mấy chú ý tới ở góc cuối của quán,một người con gái xinh đẹp vừa ngã xuống sau tiếng súng phát ra đó...Nhã Vân đã trúng đạn.
Bạn đang đọc truyện tại kenhtruyen.wap.sh
Đan Yến từ trên cam nhìn xuống:"Xin lỗi nhé Nhã Vân!tôi không thể làm khác được"cô đã hẹn cô ấy đến đây,quán cà phê này thường khá là ít khách với lại khá thuận lợi cho việc mưu sát Nhã Vân,cô nhất nút gọi cho ông ta-kẻ chủ mưu:"Mọi thứ đã theo ý ông rồi đấy,nhớ phải giữ lời hứa"
"Yên tâm,cảm ơn nhé!"ông ta khoái chí cười,cuối cùng đứa con gái ương bướng của ông ta đã có thể yên tâm mà sống tốt rồi.
Sau khi rời khỏi quán,Hy Đông để quên cái ví tiền nên chạy lại lấy:"Gì thế này,mình có linh cảm xấu,chuyện gì đang xảy ra?"chân anh vô thức bước về phía sau của quán.
Hy Đông trông thấy một người đàn ông kéo lê một cô gái trông vô cùng quen thuộc.Hy Đông bước lại chỗ đó,nấp vào một đống rác gần đó rình.
"Nặng chết đi được"Người đàn ông này là do Đan Yến sai tới để dọn dẹp xác Nhã Vân,đáng lẽ ông ta sẽ là người thay Đan Yến nổ súng ra tay với Nhã Vân nhưng kẻ chủ mưu lại muốn đích thân cô làm việc đó.Ông ta chỉ nhận tiền và phi tan xác.
Toàn thân bê bết máu của Nhã Vân bị ông ta kéo lôi xềnh xệch đi lết đất vô cùng mạnh.
Đến lúc này Hy Đông đã ra khỏi chỗ nấp,người đàn ông đó hoảng hốt nhìn anh,miệng lắp bắp kinh hãi:"Tô...tôi....an...anh...làm...m....gì...."Mặt biến hóa từ đen sang tái rồi xanh.
"Tôi có thể giúp anh"HY Đông nhún vai,thản nhiên nói.Cô gái bị kéo đi đó là người anh đã gặp lúc nãy,cô ấy hình như bị bắn.Tim anh lại bắt đầu nhói đau lên,từng mảnh kí ức vụn vỡ rơi khắp đầu anh<<<<<<<< "Tôi sẽ có lợi gì?"
"-sẽ không ai bắt nạt em
-em sẽ được gặp mặt thần tượng thường xuyên
-em sẽ có tiền mua nhà,shopping
-Và quan trọng nhất là em sẽ không mang tiếng...bị ế?<<<<<<<<<<đoạn kí ức đó như gió ùa về trong tâm trí anh.
"Anh...anh là ai?tại sao muốn giúp tôi?"người đàn ông đó vẫn chưa hết run.Mồ hôi rơi lã chã đầy mặt.
"Yên tâm giao cho tôi,anh đi đi"Hy Đông cười lạnh nói.Anh không thể để ông ta đem cô gái này đi được:"Nếu không....tôi sẽ báo cảnh sát đến cho ông đi bóc lịch nhé?"Hy Đông kéo dài giọng đe dọa.
Ông ta quả nhiên sợ hãi,tay buông lõng xác Nhã Vân xuống,xoay người bỏ chạy chối chết.Tất nhiên số tiền đó ông ta sẽ không trả lại cho Đan Yến-vì chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Hy Đông tiến lại,anh bế cô gái đó lên và đưa vào bệnh viện lớn.Thật may là cô gái ấy vẫn còn thở,người đàn ông kia hình như vẫn chưa biết điều này thì phải.Cô ấy mất máu khá lâu rồi nên tạm thời vẫn ở trong phòng cấp cứu.
Hy Đông bất an đi qua đi lại,Quế Như và Minh Duy đã về nhà trước vì anh bảo có việc ở công ty.Không lâu sau đó,cô gái cũng qua được cơn nguy hiểm và chuyển qua phòng hồi sức.Hy Đông mừng rỡ nhìn cô gái,từ n
"Được,hẹn gặp sau"Nhã Vân đầy tò mò nhưng vẫn đồng ý đến gặp Đan Yến.Dù gì giờ họ cũng đã làm bạn rồi,không cần phải đề phòng như lúc trước nữa.
Hôm Sau...
Tại quán cà phê,
Nhã Vân đến trễ 10' nhưng vẫn không thấy Đan Yến đâu.Nhưng người cô đang không muốn gặp lại xuất hiện.Hy Đông,Quế Như và Minh Duy,ba người bọn họ đến đây uống cà phê.
END C13.
CHƯƠNG 14:
Nhã Vân liên tục ngó đồng hồ,đã quá nửa tiếng rồi,Đan Yến vẫn không thấy đâu.Đang lúc cô tính bỏ về vì nghĩ cô ấy bận hoặc quên hôm nay hẹn với cô thì va vào một người...
"Xin lỗi..."Nhã Vân vẫn đơn giản nói,vẫn bộ dạng đó,vẫn khuôn mặt đó,vẫn ánh mắt đó nhưng giờ đây nó trông vô cùng xa lạ.Anh nhìn cô như lúc ban đầu gặp nhau vậy,lạnh lùng.
"Lần sau nên mở to mắt ra mà đi"Hy Đông buông lại một câu và quay đi nhanh.Cô gái ấy khiến đầu anh đau nhức không ngừng,cứ như nó đang cố nhớ lại điều gì vậy.Thật vvo cùng khó chịu.
Nhã Vân mãi nhìn theo cho đến khi anh đi khỏi,quả nhiên Hy Đông hoàn toàn xem như chưa từng quen biết cô...
"Cô ơi,cháu nói chuyện với cô được không?"Minh Duy níu túi cô nhỏ nhẹ nói.Quế Như bảo Minh Duy đến đây,mặc dù chưa thể hiểu hết suy nghĩ của người lớn nhưng đối với một đứa trẻ 10 tuổi thì nó có thể lờ mờ nhận ra rằng có điều không ổn với ba Hy Đông.
"Ơ,là cháu à?Có chuyện gì vậy?"Nhã Vân bất ngờ nhìn cậu nhóc,cô đảo mắt xung quanh,hi vọng là cậu nhóc không phải đang bị lạc mất mẹ,như vậy thì sẽ rất phiền:MatCuoi (12):.
"Cháu muốn nói về ba Hy Đông ạ?"thằng bé mắt long lanh nhìn cô:MatCuoi (41):,trông vô cùng tội nghiệp và đáng yêu.
Nhã Vân cuối cùng cũng bị mềm lòng,vuốt nhẹ mái tóc thằng bé nói:"Được rồi,vậy cháu muốn nói gì?"không hiểu sao khi nhắc đến anh,cô lại rất muốn nghe thằng nhóc nói.
"Cháu biết ba Hy Đông không phải ba ruột của cháu,ba ấy và cô có phải sắp cưới nhau không ạ?"Minh Duy ánh mắt không giấu nổi nét buồn rầu trên khuôn mặt bé nhỏ nói.Thật chất ba ruột của Minh Duy đang...ngồi tù,vì tội vận chuyển ma túy.Mẹ Quế Như quen ba ruột trước khi gặp ba Hy Đông.Minh Duy tất nhiên chỉ ngây ngô hiểu mọi chuyện đơn giản thế khi nghe mẹ khóc gào trong trại giam với ba ruột cách đây một trước.
"Cháu....vẫn ổn chứ?mẹ Quế Như bảo cháu đến đây à?"Nhã Vân xoa đầu thằng bé,chỉ tội cho nó,còn nhỏ mà phải chịu nhều chuyện xảy ra như vậy.Trước đây cô cũng từng như thế nên có thể hiểu được.
"Ba ruột cháu đang ngồi tù ạ,mẹ cháu muốn cháu được sống sung sướng hơn nên mới cưới ba Hy Đông,mẹ chỉ yêu mỗi ba ruột cháu thôi.Cháu biết ba Hy Đông đang mất trí nhớ,nhưng dù như thế ba vẫn nhìn cháu bằng ánh mắt xa lạ,ba không thương cháu nhưng cũng không ghét cháu.Cháu rất buồn"nói đến hết câu này thì Minh Duy đã thật sự khóc òa lên nức nở,thằng bé ắt hẳn phải rất đau buồn khi ba thì không có,còn mẹ thì chỉ lo câu dẫn người đàn ông khác,không ai quan tâm.
Nhã Vân cũng ngấn nước đầy mắt nhìn thằng bé:"Cháu sao lại nói với cô những lời này?sao cháu không nói với mẹ cháu hoặc gia đình hai bên họ?"Nhã Vân tò mò hỏi.Cô với thằng bé chỉ mới gặp nhau đúng hai lần kể luôn cả lần này.
"Cháu muốn cô...bắt cóc...ba Hy Đông đi..."t:)Minh Duy cúi đầu thấp xuống lí nhí nói,có như thế thì mẹ Quế Như mới thương yêu và quan tâm nó nhiều hơn.
"Gì cơ?sao có thể như thế được?"Nhã Vân mở to mắt nhìn thằng bé đang không dám ngẩng đầu cao lên nhìn cô.Nó đang nghĩ gì mà nói với cô như thể nhỉ?
"Cháu...cháu...."Minh Duy đang tính nói thêm với cô điều gì đó thì Quế Như từ xa mặt tức giận phừng phừng đến đỏ bừng lên,ánh mắt rực lửa nhìn cô.
"Con đang làm gì ở đây đó hả?:MatCuoi (15):,còn cô...cô đã làm gì con của tôi?"Quế Như đang loay hoay mua cà phê giùm Hy Đông,khi trở về thì Hy Đông nói là đi vệ sinh một lát và Minh Duy biến mất.
"Con không muốn,tôi có chuyện đang muốn nói với cô ấy cơ"Minh Duy cố vùng vẫy khi bị mẹ Quế Như kéo lôi đi.
"Cô...Chát!Bặt!"Quế Như đang toang giơ tay đánh vào mặt Nhã Vân thì một cánh tay mạnh mẽ giữ lại.
"Bỏ qua đi"Hy Đông lạnh lùng nói.Anh tuy là không biết cô gái kia là ai nhưng lại không muốn cô gái ấy bị người ta đánh.Ngực anh khẽ nhói đau,cảm giác bức bối đến điên lên.
"Anh à,nhưng mà cô ta..."Quế Như ấm ức nói.Đang nói chưa hết câu thì Hy Đông đã ẵm Minh Duy lên và cất bước đi nhanh về phía cửa chính.
Nhã Vân không thể trả lời được câu nào,cô chỉ đứng ngây ra đó mà nhìn anh,Hy Đông chắc hẳn đang phải đấu tranh rất khổ sở đê nhớ lại mọi thứ,trong đó có cô.Cô tin chắc rằng,sâu thẳm trong trái tim anh nhất định vẫn còn một phần nào đó...
"Đoàng!Phịch..."Một phát súng vang lên,đang lúc quán đang mở một bài nhạc có tiếng súng bắn.Mọi người không mấy chú ý tới ở góc cuối của quán,một người con gái xinh đẹp vừa ngã xuống sau tiếng súng phát ra đó...Nhã Vân đã trúng đạn.
Bạn đang đọc truyện tại kenhtruyen.wap.sh
Đan Yến từ trên cam nhìn xuống:"Xin lỗi nhé Nhã Vân!tôi không thể làm khác được"cô đã hẹn cô ấy đến đây,quán cà phê này thường khá là ít khách với lại khá thuận lợi cho việc mưu sát Nhã Vân,cô nhất nút gọi cho ông ta-kẻ chủ mưu:"Mọi thứ đã theo ý ông rồi đấy,nhớ phải giữ lời hứa"
"Yên tâm,cảm ơn nhé!"ông ta khoái chí cười,cuối cùng đứa con gái ương bướng của ông ta đã có thể yên tâm mà sống tốt rồi.
Sau khi rời khỏi quán,Hy Đông để quên cái ví tiền nên chạy lại lấy:"Gì thế này,mình có linh cảm xấu,chuyện gì đang xảy ra?"chân anh vô thức bước về phía sau của quán.
Hy Đông trông thấy một người đàn ông kéo lê một cô gái trông vô cùng quen thuộc.Hy Đông bước lại chỗ đó,nấp vào một đống rác gần đó rình.
"Nặng chết đi được"Người đàn ông này là do Đan Yến sai tới để dọn dẹp xác Nhã Vân,đáng lẽ ông ta sẽ là người thay Đan Yến nổ súng ra tay với Nhã Vân nhưng kẻ chủ mưu lại muốn đích thân cô làm việc đó.Ông ta chỉ nhận tiền và phi tan xác.
Toàn thân bê bết máu của Nhã Vân bị ông ta kéo lôi xềnh xệch đi lết đất vô cùng mạnh.
Đến lúc này Hy Đông đã ra khỏi chỗ nấp,người đàn ông đó hoảng hốt nhìn anh,miệng lắp bắp kinh hãi:"Tô...tôi....an...anh...làm...m....gì...."Mặt biến hóa từ đen sang tái rồi xanh.
"Tôi có thể giúp anh"HY Đông nhún vai,thản nhiên nói.Cô gái bị kéo đi đó là người anh đã gặp lúc nãy,cô ấy hình như bị bắn.Tim anh lại bắt đầu nhói đau lên,từng mảnh kí ức vụn vỡ rơi khắp đầu anh<<<<<<<< "Tôi sẽ có lợi gì?"
"-sẽ không ai bắt nạt em
-em sẽ được gặp mặt thần tượng thường xuyên
-em sẽ có tiền mua nhà,shopping
-Và quan trọng nhất là em sẽ không mang tiếng...bị ế?<<<<<<<<<<đoạn kí ức đó như gió ùa về trong tâm trí anh.
"Anh...anh là ai?tại sao muốn giúp tôi?"người đàn ông đó vẫn chưa hết run.Mồ hôi rơi lã chã đầy mặt.
"Yên tâm giao cho tôi,anh đi đi"Hy Đông cười lạnh nói.Anh không thể để ông ta đem cô gái này đi được:"Nếu không....tôi sẽ báo cảnh sát đến cho ông đi bóc lịch nhé?"Hy Đông kéo dài giọng đe dọa.
Ông ta quả nhiên sợ hãi,tay buông lõng xác Nhã Vân xuống,xoay người bỏ chạy chối chết.Tất nhiên số tiền đó ông ta sẽ không trả lại cho Đan Yến-vì chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Hy Đông tiến lại,anh bế cô gái đó lên và đưa vào bệnh viện lớn.Thật may là cô gái ấy vẫn còn thở,người đàn ông kia hình như vẫn chưa biết điều này thì phải.Cô ấy mất máu khá lâu rồi nên tạm thời vẫn ở trong phòng cấp cứu.
Hy Đông bất an đi qua đi lại,Quế Như và Minh Duy đã về nhà trước vì anh bảo có việc ở công ty.Không lâu sau đó,cô gái cũng qua được cơn nguy hiểm và chuyển qua phòng hồi sức.Hy Đông mừng rỡ nhìn cô gái,từ n


