Bài viết: [Truyện Teen] Chuyện Tình Công chúa và Hoàng tử
![]() |
AI?
Chap 4: Bí mật cử chúng tôi....Tại sao?
3 người đứng đầu hội học sinh, 3 đại ca của trường rượt nhau chạy khắp sân trường như 3 ..thằng điên vừa mới trốn trại tâm thần. Kẻ thì chạy, kẻ thì đuổii theo, kẻ thì xin tha còn kẻ thì luôn mồm **** bới tạo nên 1 khung cảnh vô cùng lãng mạn, ý nhầm náo loạnHọ rượt nhau chạy lên lớp thì chợt nhận ra nãy giờ moị người nhìn vào mình như 3 thằng điên thì k giỡn nữa vì sợ mất ...hình tượng hot boy(Bó tay mấy mẹ..ý, mấy ba)
Các cậu làm gì mà lâu vậy?_Trinh hỏi
-Cua được em nào rồi?_Phương nhìn Vũ cười đểu
-Chắc cỡ 5 em_Vũ cũng chẳng vừa
-Vậy sao k đi theo mấy em luôn đi, về đây làm gì?_Phương đốp chát lại, thấy hơi bực
-Mấy em đó xưa rồi. Con gái đứa nào cũng như đứa nấy, suốt ngày chỉ biết vòi vĩnh_Vũ nói mà k để ý sắc mặt của 1, à k 3 người đang thay đổi
Bốp! Bốp! Bốp
3 cái cốc dành cho Vũ
-Đừng có vơ đũa cả nắm như vậy. Nghe chưa?_Ngọc lên tiếng
-Dai, em biết rồi_vũ nói như sắp khóc
-Biết vậy là tốt_Phương xen vô
-Đừng tưởng mình hiền mà muốn nói gì thì nòi nhá_Trinh K vừa
-Hu hu hu.._Vũ k chịu được nữa nên òa khóc ôm lấy cánh tay Kiệt
-Bỏ ra_Kiệt nói và tặng cho Vũ 1 đánh miễn phí
-Bạo lực, thật là bạo lực. Ở đây ai cũng đều là ác quỷ_Vũ hét lên
-Thôi, nhìn mày k khác nào thằng điên đâu_Phong nói
Lời nói của Phong làm cho Vũ bừng tỉnh, trở lại như ngày thường
-Mà chủ nhật này tụi mình sẽ tới nhà Ngọc chơi nha_Trinh trở lại là 1 thiên thần
-Vậy có phiền cậu k?_Kiệt nhìn Ngọc vẻ dò xét
-K sao đâu, mình ở 1 mình mà_Nó nói và khẽ mỉm cười
Quay mặt đi để che bộ mặt đang đỏ ửng và bối rối của mình, tim Kiệt như k muốn đập nữa
-Vậy chúng ta sẽ tới đó chơi và nấu 1 bữa tiệc nhỏ nhé? Mình sẽ là Bếp trưởng_Phương xung phong
-Như vậy cũng hay đó, đỡ phải ăn cơm hộp_Ngọc cười khổ
-Cơm hộp? Cậu k biết nấu ăn sao?_Kiệt hỏi vẻ ngạc nhiên
-K phải là k biết mà là...thôi, bỏ đi_Nó định nói nhưng lại thôi
-Vậy quết định rồi đấy, chủ nhật tuần này_Phong kết luận
-Còn bây giờ thì học, vào lớp rồi_Trinh nhắc nhở
Tụi nó quay về chỗ ngồi và học bài_nhiệm vụ của mỗi học sinh
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, hôm nay đã là chủ nhật
Ting... toong_Tiếng chuông vang lên 1 hồi dài
-Các cậu tới rồi à?_Ngọc bước ra với một bộ đồ màu hồng-đen với 1 chiếc áo sơ mi cách điệu màu hồng có đính 1 bông hoa màu đen được làm khá công phu,quần short ngắn màu đen được điểm tô bằng 1 sợi dây nịt màu hồng duyên gáng.Tóc cũng được búi cao và cố định bằng chiêc nơ màu hồng xinh xắn.Nhìn nó cá tính và xinh hơn hàng ngày
-Cậu xinh thật đấy_Phương nói và ôm Ngọc
-các cậu vào nhà đi_Ngọc cười
Tụi nó theo Ngọc vào trong nhà
Nhà Ngọc k rộng lắm nhưng lại vô cùng ấm áp .Các đồ đạt được bày trí rất ngăn nắp và gọn gàng.
-Nhà cậu dễ thương quá_Trinh thốt lên
-Vậy sao?Mình cũng thấy vậy_Nó nhìn lại căn nhà mà bấy lâu nay mình vẫn sống
Nó dẫn mọi người đi tham quan ngôi nhà nhỏ bé của mình, tới khi lên trên gác_cũng là phòng riêng của nó
-Phòng cậu đây sao?_Kiệt thốt lên
-Ừ, k rộng lắm nhưng là phòng rọng nhất ở đây_Ngọc nói
-Sao ở đây lại có máy may, vải, ma-lơ canh và những bản phác thảo trang phục nữa vậy?_Phong hỏi khi nhìn vào phòng nó
-Ừ, đúng rồi.Mà những bộ quần áo này đẹp thật_Phương xuýt xoa nhìn mấy bộ váy treo trong phòng
-À, đó chính là thứ đã nuôi sống mình trong khoảng thời gian 4 năm qua đó_Ngọc nói
-Hả?Nuôi sống?_Vũ ngạc nhiên
-Ừ, mình thiết kế ra chúng cho 1 công ti thời trang lớn để lấy tiền_Ngọc nói hết sự thật
-Khoan đã, chữ kí này.....Chẳng lẽ, cậu chính là nhà thiết kế trẻ Suwa?_Phong hét lên
-Tại sao cậu biết?_Ngọc cũng ngạc nhiên k kém
-Mẹ đã cho mình xem những mẫu thiết kế của cậu, mẹ đánh giá cậu rất cao_Phong kể
-Me.? Vậy chẳng lẽ....à, mình hiểu rồi_Nó chợt ngộ ra
-Cậu làm bọn tớ bất ngờ quá đó Ngọc_Kiệt chỉ có thể nói được như vậy
-Nhưng tại sao cậu lại giấu mặt và cả tên thật của mình?_Phong hỏi
-Bởi vì mình k muốn có rắc rối thôi_Ngọc nói thật lòng
-Sao? Ngọc giấu mặt thì làm sao có thể gởi bản thảo được?|_Vũ nói
-Bây giờ là thời đại của công nghệ thông tin mà. Mỗi tháng cậu ấy đều gởi fax tới công ti và mẹ mình sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cậu ấy_Phong giải thích
-Nếu vậu thì cậu ấy chắc chắn là rất giàu có.Tại sao cậu còn phải đi làm thêm?_Trinh hỏi
-Vì đó là ơn nghĩa mình cần phải đền đáp và cũng vì nhiều lí do khác nữa_Ngọc ấp úng rồi đấp lại
-mà phong ơi, cậu đừng nói gì về mình cho mẹ cậu nhé_Nó quay sang van nài Phong
-Nhưng tại sao?_Phong hỏi
-Vì rất nhiều lí do mà các cạu có thể sẽ k bao giờ biết hoặc cũng có thể sẽ biết nhanh thôi. Điều đó còn tùy thuộc vào...ông ta_Nó nói giộng nhỏ dần
-Cậu đang nói gì vậy?_Trinh hỏi
-À, k có chuyện gì đâu_Nó chối
-Thôi được rồi, mình sẽ k nói. Cậu thật là khó hiểu_Phong nói
-Ngọc ơi, đây là ai vậy?_Vũ hỏi và chỉ vào bước tranh treo ở góc phòng, gần giường ngủ
-Đó là mẹ mình_Ngọc nói và nhìn bước tranh k có bất cứ 1 hạt bụi nào
-Trông cậu rất giống mẹ của mình_Phương nhận xét
-Bà ấy thật sự rất đẹp_Vũ ngẩn ngơ
-Bà ấy trông rất quí phái và sang trọng_Phong nói
-Mình nhìn bà ấy hơi quen quen, hình như mình thấy ở đâu rồi thì phải_Kiệt nhìn bức tranh và nhăn mặt
-Thật sao? Chắc cậu nhìn nhâm mẹ mình với ai đó rồi_Ngọc ấp úng cho qua chuyện
....
-Thôi, bọn mình xuống nhà đi_Nó nói
-À nhỉ, cồn phải đi chợ nữa chứ_Phương nói
..................
Ở dưới nhà..
-Các cậu chờ mình 1 lát nhé, mình đi lấy giỏ, k lâu đâu_Nó nói rồi chậy biến vào trong
5' sau nó bước ra và cầm theo 3 chiếc giỏ. Sau khi đưa 2 chiếc giỏ cho Trinh và Phương nó quay lại hỏi Kiệt
-Cậu đợi có lâu k?
-Cũng k lâu lắm đâu_Kiệt nói rồi cầm tay nó kéo đi
Tại chợ...
-Sao k vào siêu thị à mua, sao cứ phải vào cái chỗ này?_Kiệt nói hơi khó chịu vì nãy giờ cứ bị mấy cô ...bán cá chỉ trỏ, nói năng đủ điều
-Ở siêu thị bán đắt lắm_Phương trề môi
-Giàu mà kẹo_Vũ nói
-Phương nói đúng đó, ở đây vừa rẻ mà thực phẩm lại tuơi nũa_Trinh binh Phương
-Nhưng sao còn bắt tụi mình theo làm gì?_Phong nói
-À, là để..._Ngọc bỏ lửng câu và quay sang Trinh và Phương
Thế là 3 nàng cười với nhau 1 cách nham hiểm khiến 3 chàng rợn người
(Nham hiểm nhưng nhìn vẫn rất xinh nha mấy bạn)
15' sau..........
-Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao rồi_Kiệt thẫn thờ
-Chúng ta bị họ xỏ mũi dắt đi mà k biết_Vũ với khuôn mặt chả kém(nghe giống bò quá ha)
-Đành chịu thôi, ai bảo chúng ta mê gái làm gì_Phong khuôn mặt vẫn lạnh lùng
-K phải, là sợ bị đói_Vũ cãi
-Theo mình là vì sợ ăn đòn_Kiệt nêu ý kiến
5s im lặng
-Chắc là cả 3_ 3 chàng đưa ra kết luận cuối cùng
( Chắc chẳng ai hiểu gì đâu nhỉ, tác giả cũng chẳng hiểu nổi luôn. Thôi, quay về 5' trước là biết ngay mà...........................
-Tại sao bọn mình lại phải cầm những thứ này?_Phong lên tiếng
-Mất hình tượng hot boy của mình_Kiệt nói và vuốt tóc khiến cho..5 bà bán cá phải xỉu-Mất vệ sinh lắm_Vũ rít lên
Bốp
-K được gọi đồ ăn tôi mất công chọn nãy giờ là mất vệ sinh. Nghe chưa?_Phương vừa nói vừa cú đầu Vũ
-Dạ nghe_Vũ nói, mặt mếu máo vì đau
-Phương ơi bình tĩnh đi_Ngọc nói
-Phong à, giúp mình đi. Năn nỉ đó_Trinh quay sang Phong làm mặt cún con
"Trời ơi sao mà dễ thương quá à"_Phong suy nghĩ
-Được rồi, để đó cho mình_Phong cầm lấy cái túi
-Bây giờ ông muốn tui nấu cho ông ăn hay là cho ông nhịn_Phương vẻ mặt gian tà nhìn Vũ
" Trời ơi, Phương nấu ăn là no
Chap 4: Bí mật cử chúng tôi....Tại sao?
3 người đứng đầu hội học sinh, 3 đại ca của trường rượt nhau chạy khắp sân trường như 3 ..thằng điên vừa mới trốn trại tâm thần. Kẻ thì chạy, kẻ thì đuổii theo, kẻ thì xin tha còn kẻ thì luôn mồm **** bới tạo nên 1 khung cảnh vô cùng lãng mạn, ý nhầm náo loạnHọ rượt nhau chạy lên lớp thì chợt nhận ra nãy giờ moị người nhìn vào mình như 3 thằng điên thì k giỡn nữa vì sợ mất ...hình tượng hot boy(Bó tay mấy mẹ..ý, mấy ba)
Các cậu làm gì mà lâu vậy?_Trinh hỏi
-Cua được em nào rồi?_Phương nhìn Vũ cười đểu
-Chắc cỡ 5 em_Vũ cũng chẳng vừa
-Vậy sao k đi theo mấy em luôn đi, về đây làm gì?_Phương đốp chát lại, thấy hơi bực
-Mấy em đó xưa rồi. Con gái đứa nào cũng như đứa nấy, suốt ngày chỉ biết vòi vĩnh_Vũ nói mà k để ý sắc mặt của 1, à k 3 người đang thay đổi
Bốp! Bốp! Bốp
3 cái cốc dành cho Vũ
-Đừng có vơ đũa cả nắm như vậy. Nghe chưa?_Ngọc lên tiếng
-Dai, em biết rồi_vũ nói như sắp khóc
-Biết vậy là tốt_Phương xen vô
-Đừng tưởng mình hiền mà muốn nói gì thì nòi nhá_Trinh K vừa
-Hu hu hu.._Vũ k chịu được nữa nên òa khóc ôm lấy cánh tay Kiệt
-Bỏ ra_Kiệt nói và tặng cho Vũ 1 đánh miễn phí
-Bạo lực, thật là bạo lực. Ở đây ai cũng đều là ác quỷ_Vũ hét lên
-Thôi, nhìn mày k khác nào thằng điên đâu_Phong nói
Lời nói của Phong làm cho Vũ bừng tỉnh, trở lại như ngày thường
-Mà chủ nhật này tụi mình sẽ tới nhà Ngọc chơi nha_Trinh trở lại là 1 thiên thần
-Vậy có phiền cậu k?_Kiệt nhìn Ngọc vẻ dò xét
-K sao đâu, mình ở 1 mình mà_Nó nói và khẽ mỉm cười
Quay mặt đi để che bộ mặt đang đỏ ửng và bối rối của mình, tim Kiệt như k muốn đập nữa
-Vậy chúng ta sẽ tới đó chơi và nấu 1 bữa tiệc nhỏ nhé? Mình sẽ là Bếp trưởng_Phương xung phong
-Như vậy cũng hay đó, đỡ phải ăn cơm hộp_Ngọc cười khổ
-Cơm hộp? Cậu k biết nấu ăn sao?_Kiệt hỏi vẻ ngạc nhiên
-K phải là k biết mà là...thôi, bỏ đi_Nó định nói nhưng lại thôi
-Vậy quết định rồi đấy, chủ nhật tuần này_Phong kết luận
-Còn bây giờ thì học, vào lớp rồi_Trinh nhắc nhở
Tụi nó quay về chỗ ngồi và học bài_nhiệm vụ của mỗi học sinh
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, hôm nay đã là chủ nhật
Ting... toong_Tiếng chuông vang lên 1 hồi dài
-Các cậu tới rồi à?_Ngọc bước ra với một bộ đồ màu hồng-đen với 1 chiếc áo sơ mi cách điệu màu hồng có đính 1 bông hoa màu đen được làm khá công phu,quần short ngắn màu đen được điểm tô bằng 1 sợi dây nịt màu hồng duyên gáng.Tóc cũng được búi cao và cố định bằng chiêc nơ màu hồng xinh xắn.Nhìn nó cá tính và xinh hơn hàng ngày
-Cậu xinh thật đấy_Phương nói và ôm Ngọc
-các cậu vào nhà đi_Ngọc cười
Tụi nó theo Ngọc vào trong nhà
Nhà Ngọc k rộng lắm nhưng lại vô cùng ấm áp .Các đồ đạt được bày trí rất ngăn nắp và gọn gàng.
-Nhà cậu dễ thương quá_Trinh thốt lên
-Vậy sao?Mình cũng thấy vậy_Nó nhìn lại căn nhà mà bấy lâu nay mình vẫn sống
Nó dẫn mọi người đi tham quan ngôi nhà nhỏ bé của mình, tới khi lên trên gác_cũng là phòng riêng của nó
-Phòng cậu đây sao?_Kiệt thốt lên
-Ừ, k rộng lắm nhưng là phòng rọng nhất ở đây_Ngọc nói
-Sao ở đây lại có máy may, vải, ma-lơ canh và những bản phác thảo trang phục nữa vậy?_Phong hỏi khi nhìn vào phòng nó
-Ừ, đúng rồi.Mà những bộ quần áo này đẹp thật_Phương xuýt xoa nhìn mấy bộ váy treo trong phòng
-À, đó chính là thứ đã nuôi sống mình trong khoảng thời gian 4 năm qua đó_Ngọc nói
-Hả?Nuôi sống?_Vũ ngạc nhiên
-Ừ, mình thiết kế ra chúng cho 1 công ti thời trang lớn để lấy tiền_Ngọc nói hết sự thật
-Khoan đã, chữ kí này.....Chẳng lẽ, cậu chính là nhà thiết kế trẻ Suwa?_Phong hét lên
-Tại sao cậu biết?_Ngọc cũng ngạc nhiên k kém
-Mẹ đã cho mình xem những mẫu thiết kế của cậu, mẹ đánh giá cậu rất cao_Phong kể
-Me.? Vậy chẳng lẽ....à, mình hiểu rồi_Nó chợt ngộ ra
-Cậu làm bọn tớ bất ngờ quá đó Ngọc_Kiệt chỉ có thể nói được như vậy
-Nhưng tại sao cậu lại giấu mặt và cả tên thật của mình?_Phong hỏi
-Bởi vì mình k muốn có rắc rối thôi_Ngọc nói thật lòng
-Sao? Ngọc giấu mặt thì làm sao có thể gởi bản thảo được?|_Vũ nói
-Bây giờ là thời đại của công nghệ thông tin mà. Mỗi tháng cậu ấy đều gởi fax tới công ti và mẹ mình sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cậu ấy_Phong giải thích
-Nếu vậu thì cậu ấy chắc chắn là rất giàu có.Tại sao cậu còn phải đi làm thêm?_Trinh hỏi
-Vì đó là ơn nghĩa mình cần phải đền đáp và cũng vì nhiều lí do khác nữa_Ngọc ấp úng rồi đấp lại
-mà phong ơi, cậu đừng nói gì về mình cho mẹ cậu nhé_Nó quay sang van nài Phong
-Nhưng tại sao?_Phong hỏi
-Vì rất nhiều lí do mà các cạu có thể sẽ k bao giờ biết hoặc cũng có thể sẽ biết nhanh thôi. Điều đó còn tùy thuộc vào...ông ta_Nó nói giộng nhỏ dần
-Cậu đang nói gì vậy?_Trinh hỏi
-À, k có chuyện gì đâu_Nó chối
-Thôi được rồi, mình sẽ k nói. Cậu thật là khó hiểu_Phong nói
-Ngọc ơi, đây là ai vậy?_Vũ hỏi và chỉ vào bước tranh treo ở góc phòng, gần giường ngủ
-Đó là mẹ mình_Ngọc nói và nhìn bước tranh k có bất cứ 1 hạt bụi nào
-Trông cậu rất giống mẹ của mình_Phương nhận xét
-Bà ấy thật sự rất đẹp_Vũ ngẩn ngơ
-Bà ấy trông rất quí phái và sang trọng_Phong nói
-Mình nhìn bà ấy hơi quen quen, hình như mình thấy ở đâu rồi thì phải_Kiệt nhìn bức tranh và nhăn mặt
-Thật sao? Chắc cậu nhìn nhâm mẹ mình với ai đó rồi_Ngọc ấp úng cho qua chuyện
....
-Thôi, bọn mình xuống nhà đi_Nó nói
-À nhỉ, cồn phải đi chợ nữa chứ_Phương nói
..................
Ở dưới nhà..
-Các cậu chờ mình 1 lát nhé, mình đi lấy giỏ, k lâu đâu_Nó nói rồi chậy biến vào trong
5' sau nó bước ra và cầm theo 3 chiếc giỏ. Sau khi đưa 2 chiếc giỏ cho Trinh và Phương nó quay lại hỏi Kiệt
-Cậu đợi có lâu k?
-Cũng k lâu lắm đâu_Kiệt nói rồi cầm tay nó kéo đi
Tại chợ...
-Sao k vào siêu thị à mua, sao cứ phải vào cái chỗ này?_Kiệt nói hơi khó chịu vì nãy giờ cứ bị mấy cô ...bán cá chỉ trỏ, nói năng đủ điều
-Ở siêu thị bán đắt lắm_Phương trề môi
-Giàu mà kẹo_Vũ nói
-Phương nói đúng đó, ở đây vừa rẻ mà thực phẩm lại tuơi nũa_Trinh binh Phương
-Nhưng sao còn bắt tụi mình theo làm gì?_Phong nói
-À, là để..._Ngọc bỏ lửng câu và quay sang Trinh và Phương
Thế là 3 nàng cười với nhau 1 cách nham hiểm khiến 3 chàng rợn người
(Nham hiểm nhưng nhìn vẫn rất xinh nha mấy bạn)
15' sau..........
-Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao rồi_Kiệt thẫn thờ
-Chúng ta bị họ xỏ mũi dắt đi mà k biết_Vũ với khuôn mặt chả kém(nghe giống bò quá ha)
-Đành chịu thôi, ai bảo chúng ta mê gái làm gì_Phong khuôn mặt vẫn lạnh lùng
-K phải, là sợ bị đói_Vũ cãi
-Theo mình là vì sợ ăn đòn_Kiệt nêu ý kiến
5s im lặng
-Chắc là cả 3_ 3 chàng đưa ra kết luận cuối cùng
( Chắc chẳng ai hiểu gì đâu nhỉ, tác giả cũng chẳng hiểu nổi luôn. Thôi, quay về 5' trước là biết ngay mà...........................
-Tại sao bọn mình lại phải cầm những thứ này?_Phong lên tiếng
-Mất hình tượng hot boy của mình_Kiệt nói và vuốt tóc khiến cho..5 bà bán cá phải xỉu-Mất vệ sinh lắm_Vũ rít lên
Bốp
-K được gọi đồ ăn tôi mất công chọn nãy giờ là mất vệ sinh. Nghe chưa?_Phương vừa nói vừa cú đầu Vũ
-Dạ nghe_Vũ nói, mặt mếu máo vì đau
-Phương ơi bình tĩnh đi_Ngọc nói
-Phong à, giúp mình đi. Năn nỉ đó_Trinh quay sang Phong làm mặt cún con
"Trời ơi sao mà dễ thương quá à"_Phong suy nghĩ
-Được rồi, để đó cho mình_Phong cầm lấy cái túi
-Bây giờ ông muốn tui nấu cho ông ăn hay là cho ông nhịn_Phương vẻ mặt gian tà nhìn Vũ
" Trời ơi, Phương nấu ăn là no

